Romantic Valentine'day for you

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Hợp đồng của Bố & Sự nghiệp của con


Tháng 6/2008 tôi bắt đầu chính thức đi học lớp đào tạo tư vấn tài chính của công ty BHNT Dai-ichi Life Việt Nam.

Đây là công việc đầu tiên tôi làm sau khi tốt nghiệp Cao đẳng sư phạm Mẫu giáo ra trường và khi đó tôi cũng chỉ làm partime từ 14 PM – 17 PM. Công việc không có lương cứng phải đến tháng thứ 2 tôi mới có được hợp đồng đầu tiên và khi có được khoản tiền hoa hồng tháng đó việc đầu tiên tôi làm là mua tặng cho Bố Mẹ tôi mỗi người 1 hợp đồng bảo hiểm với mức đóng 3.5 triệu/hợp đồng và tôi đóng theo quý.

Quả thật vào thời điểm đó, cứ mỗi quý đóng 1 khoản cho 2 hợp đồng của Bố Mẹ cũng là 1 phần cần phải cân đối tài chính với tôi.Lúc đó với tôi công việc bảo hiểm chỉ là 1 công việc tạm thời mặc dù tôi rất yêu sản phảm bảo hiểm bởi tôi thấy nó rất nhân văn, mang đậm tình người, thể hiện được tình yêu thương và lẽ sống luôn nghĩ cho người thân yêu. Rồi sau này tôi mới vỡ ra thêm là nó còn là việc làm mang tính chất chia sẻ rủi ro với cộng đồng chứ ko chỉ bó hẹp trong phạm vi gia đình, người thân của mình.

Sau khi tham gia được 3 năm thì đau đớn thay vào tháng 3/2011 Bố tôi bị chuẩn đoán Ung thư phổi giai đoạn 3.Sau đó là một chuỗi những ngày đau khổ của gia đình tôi… mỗi ngày trôi qua với gia đình tôi thật nặng nề và mệt mỏi, nỗi đau như cào cấu, cắn xé tinh thần khi phải chứng kiến Bố đau đớn và sự chia lìa là cứ ngày 1 đếm ngược, đếm và không biết ngày cuối là ngày nào nên mỗi ngày trôi qua là 1 ngày chúng tôi lại như gào lên Hãy cho gia đình tôi thêm 1 ngày nữa được ở bên nhau… Sau 7 tháng từ ngày phát hiện bệnh Bố tôi đã mãi mãi ra đi…

Nỗi đau cứ vậy kéo gia đình tôi lặng xuống trong 1 sự chua xót tê lòng.
Mẹ là người đau đớn và khổ tâm nhất, nhưng Mẹ cũng đã là người ôm 4 anh em tôi vào lòng để rồi cả nhà cùng gắng gượng vượt lên mất mất đau thương đó… Với sự bươn chải và chèo chống của Bố Mẹ từ khi còn rất trẻ gia đình mặc dù đông con nhưng cũng được xếp vào gia đình có điều kiện kinh tế. Khi nỗi đau mất đi người thân yêu còn chưa nguôi ngoai thì Mẹ và 4 anh em tôi cũng vẫn phải cùng nhau gắng gượng quay lại với thực tế cuộc sống, sau 7 tháng quay cuồng lo chạy chữa cho Bố, đưa Bố tôi ra nước ngoài thăm khám … giờ chúng tôi cũng cần sắp xếp các khoản tài chính để gửi lại những người thân quen trong lúc cần kíp tiền chạy chữa  gia đình tôi đã vay tạm, mỗi nơi 1 chút. Vì mặc dù gia đình gọi là có điều kiện nhưng rõ ràng mọi thứ đều nằm ở nhà cửa, xe cộ, đồ đạc chứ tiền mặt đâu có giữ 1 khoản lớn ở nhà.

7 tháng 1 khoản tài chính mà tôi nghĩ Bố Mẹ tôi cũng phải tích góp phải 7-8 năm mới có được cũng ra đi.Lúc đó chúng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà xem xét chỉ sau này khi nỗi đau nguôi ngoai gia đình mới cùng nhìn lại mà thôi. Và cũng phải 6 tháng sau ngày Bố mất tôi mới đến Dai-ichi Việt Nam để nhận khoản tiền thanh toán quyền lợi bảo hiểm.

Tôi còn nhớ rất rõ, với tâm trạng nặng nề tôi cầm phong bì tiền gần 30 triệu trên tay ( vì khi tôi tham gia hợp đồng cho Bố tuổi Bố đã cao và mỗi năm tôi tích lũy cũng ít nên mệnh giá hợp đồng thấp), trên đường về mà nước mắt cứ tuôn rơi, xót xa nhớ Bố. Nhưng thoáng trong giây phút đó tôi chợt nhận ra. Gia đình tôi cũng được coi là có điều kiện mà trong hoàn cảnh này cầm mấy chục triệu mang về nó không nhiều nhưng cũng cảm thấy rất đáng quý vậy nếu với những gia đình họ không có điều kiện thì họ sẽ gặp phải khó khăn đến nhường nào ???

Có khi vì còn nước còn tát nếu còn cơ may chữa trị thì dù phải bán nhà bán cửa, vạy mượn nợ lần chắc gia đình nào cũng phải lo bằng được . Rồi tôi nghĩ đến những người trẻ tuổi ở vùng khác về bám trụ đất Hà Nội để làm ăn lập nghiệp, nhỡ may khi họ còn chưa có nhà để ở phải đi thuê, con cái thì còn nhỏ nheo nhóc nhưng vướng phải tình cảnh bệnh tật hoặc không còn khả năng kiếm ra đồng tiền nữa thì họ khổ thế nào, những đứa trẻ còn đang non nớt tương lai cuộc sống sẽ đi đến đâu… Lúc đó 1 cảm giác thúc đẩy rất lớn, tôi sẽ phải quyết tâm nỗ lực thật lớn dù công việc có khó khăn, vất vả, cực nhọc đến thế nào, dù có gặp phải những lời từ chối, miệt thị ra sao thì nhất định tôi cũng sẽ nói cho thật nhiều thật nhiều người nghe về bảo hiểm , về việc phải cân đối tài chính để có 1 quỹ dự phòng rủi ro, bệnh tật …

Tôi nghĩ đến những đứa trẻ như con trai và con gái của tôi, tôi muốn làm 1 điều gì đó cho những đứa trẻ còn non nớt có 1 tương lai đảm bảo hơn, tôi muốn làm 1 điều gì đó để 1 người trẻ tuổi  nhỡ không may lâm vào tình cảnh bệnh tật hay phải nằm 1 chỗ họ đã quá đơn đau về thể xác và tinh thần nhưng cũng sẽ là vơi nhẹ khi họ không trở thành gánh nặng về tài chính đối với Ba Mẹ hay vợ/chồng của họ…

Rồi tôi nghĩ tới những ước mơ cho nụ cười của con trẻ, nghĩ đến những chuyến đi du lịch đến các vùng miền để trải nghiệm cuộc sống, nghĩ đến cảnh gia đình sum vầy trong bữa cơm chiều với những nụ cười lấp lánh, nghĩ đến việc cho các con đi học ở trường quốc tế với môi trường học tập cả về điều kiện vật chất cũng phương pháp giảng dạy tiên tiến, nghĩ đến việc mua căn hộ chung cư ở Ecopark sống giữa không gian cây xanh thoáng đãng ,… Tất cả đều cần đến 1 thứ, đó là tài chính. Càng nhiều mong muốn thì càng thấy rõ vai trò của việc đảm bảo về tài chính là rất cao, rất quan trọng.

Tôi đã yêu, đã say mê, đã vô cùng tâm huyết với Bảo hiểm, tôi sống với đam mê của mình mỗi ngày, nó không còn là công việc mà là sự nghiệp của cuộc đời tôi. Nghành nghề này thật sự là rất thách thức và cũng rất vất vả, trên con đường tôi đi có những lúc tôi cảm thấy thật bất lực trước những khó khăn, có những lúc tinh thần của tôi tụt dốc thậm tệ… Nhưng rồi tôi cũng lại tự sốc lại tinh thần cho chính mình, vì tôi biết mỗi ngày khi tôi có thể nói về Bảo hiểm đến với 1 ai đó là tôi đang trao đi những yêu thương đến cuộc sống này, tôi muốn bảo vệ và giữ trọn được nụ cười của con trẻ, khao khát đó sẽ luôn dẫn lối cho tôi đi trọn con đường sự nghiệp của mình.

Hà Nội, 16/6/2015
Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét